Lại một lần nữa nhìn về phía mảnh tinh không vỡ nát như hàng ức vạn khối u quang kia, tâm thái của Thẩm Vô Vân đã có sự chuyển biến vi diệu, toàn thân gã căng thẳng, ánh mắt u ám khó lường.
Cạch!
Lạc Lưu Ngâm vẫn luôn quan sát Thẩm Vô Vân, phát hiện gã đang trò chuyện cùng ai đó, suy tư mấy hơi thở, quyết định tiến đến xem xét.
Thẩm Vô Vân cảm nhận được có người tới gần, khẽ nhíu mày.




